支持模糊查询,支持通配符和拼音查询, 帮助 。
指家乡话;方言土语。
英local dialect;
方言土语。
引《朱子语类》卷一四〇:“且如北人居 婺州,后来皆做出 婺州 文章,间有 婺州 乡谈在里面者,如 吕子约 辈是也。”《水浒传》第六一回:“﹝ 燕青 ﹞亦是説的诸路乡谈,省的诸行百艺的市语。”王统照 《春雨之夜·山道之侧》:“他一边吃着一边打乡谈,同山店的主妇谈起来。”
地方上的土语、家乡话。
引《水浒传·第七四回》:「燕青打著乡谈说道:『你好小觑人!』」《喻世明言·卷二·陈御史巧勘金钗钿》:「口内打江西乡谈,说是南昌府人,在此贩布买卖。」
【释义】:曲艺术语。江浙一带的曲种,如苏州评弹中,称方言为“乡谈”。一般在模拟书目中的人物语言时使用。宋元时已有用学说方言招揽观众的“学乡谈”。北方一带的曲种称乡谈为“倒口”。
["①泛指城市外的区域。如 ~村。穷~僻壤。②自己生长的地方或祖籍。如 家~。故~。~井。~里( ➊家庭久居的地方; ➋同乡的人)。~党(乡里)。~试。③中国行政区划基层单位,属县或县以下的行政区领导。"]详细解释
["①说,对话。如 ~天。~心。~论。~话。~判。~吐。恳~。洽~。漫~。~笑风生。②言论,听说的话。如 笑~。无稽之~。传为美~。③姓。"]详细解释
tán wěn
niăo xiāng
yī jǐn huán xiāng
qù guó huái xiāng
qiān gǔ qí tán
tán tiān shuō dì
qí tán guài lùn
yuē tán
xiāng tán
xiāng wéi
yòu tán
tán péng yǒu
yíng tán
xiāng yǒu
bāo tán
bèi xiāng
mén shī qīng tán
xiāng lăo ér
shuǐ yún xiāng
xiāng zǐ
tán xī
zōu yăn tán tiān
xiāng hóng
gǔ tán
xiāng lùn
dă xiāng tán
tán xián tiān
wú xī hé xiāng
tán huà qiáng
cái tán
dōng tán xī shuō
gāo tán jù lùn
tán pàn yì tí
tán xuán shuō miào
dà yuàn zǐ xiāng
jīn zhài xiāng