支持模糊查询,支持通配符和拼音查询, 帮助 。
三位仁人。指殷末之微子、箕子、比干。
三位仁人。指 殷 末之 微子、箕子、比干。《论语·微子》:“微子 去之, 箕子 为之奴, 比干 諫而死。
引孔子 曰:‘ 殷 有三仁焉。’”南朝•梁 沉约 《齐故安陆昭王碑》:“三仁去国,五曜入房。”宋•王安石 《推命对》:“桀 紂 之世, 飞廉 进而三仁退,是天人之道悖也。”明•蔡汝柟 《创建大復何先生祠记》:“故 比干 剖心, 箕子 不以演畴贬节; 季路 结缨, 游夏 不以文章损誉;三仁四科,其致一也。”
["①数名,二加一(在钞票和单据上常用大写“叁”代)如 ~维空间。~部曲。~国(中国朝代名)。②表示多次或多数。如 ~思而行。~缄其口。"]详细解释
["①一种道德范畴,指人与人相互友爱、互助、同情等。如 ~义(①仁爱与正义;②通情达理,性格温顺,能为别人着想)。~爱。~政。~人志士(仁爱有节操的人)。~义礼智(儒家的伦理思想)。~至义尽。一视同~(同样看待,不分厚薄)。②果核的最内部分或其他硬壳中可以吃的部分。如 核桃~儿。③姓。"]详细解释
yì nián bèi shé yăo , sān nián pà jǐng shéng
huá fēng sān zhù
yǒng guàn sān jūn
sān qīng tuán
sān sān wǔ wǔ
sān shàn
sān shè rén shī
sān shí èr tiān
sān shí liù
sān fān sì fù
xiā sān huà sì
sān zhì wǔ cāi
sān mài qī lún
yǒng rén
sān xǐ chéng dōu
nèi sān yuàn
sān făn sì fù
shī jiā sān mèi
sān jiē liăng shì
yī chàng sān tàn
sān xián shí shèng
sān jiǔ
sān hài
rén gōng
sān zhū shù
sān mì
sān guó shí dài
sān ěr
sān jiā diàn
nián guò sān xún
sān zhēn
sōng shān sān quē
shí chuān dá sān
sān cùn huáng gān
sān gāng bā mù
sān gào guān