支持模糊查询,支持通配符和拼音查询, 帮助 。
带笑的脸庞。
例笑容可人。
英smiling expression;
指笑时面部呈现的神情状态。
引曹禺 《北京人》第一幕:“﹝ 陈奶奶 ﹞耳微聋,脸上常浮泛着欢愉的笑容。”老舍 《四世同堂》三九:“祁老人 不想吃,可是脸上有了笑容。”巴金 《怀念萧珊》一:“我多么愿意让她的泪痕消失,笑容在她那憔悴的脸上重现。”
含笑的面容。也作「笑脸」。
引《西游记·第二五回》:「我老孙生的是这个笑容儿,莫不成为你不见了甚么果子,就不容我笑?」
近笑颜
反愁容
指笑时面部呈现的神情状态。笑是心情愉快的表露。医学家们发现,许多长寿的人都有一个共同的特点——爱笑。我国神话中的老寿星就是一副笑容可掬的形象。
["①包含,盛( chéng )如 ~器。~量( liàng )。~积。~纳。无地自~。②对人度量大。如 ~忍。宽~。③让,允许。如 ~让。不~人说话。④相貌,仪表,景象,状态。如 ~止。~颜。~光。~貌。仪~。军~。市~。阵~。姿~。⑤或许,也许。如 ~或。⑥姓。"]详细解释
["①露出愉快的表情,发出欢喜的声音。如 ~容。~颜。~眯眯。谈~风生。②讥嘲。如 ~柄。~话。~谈。贻~大方。嘲~。见~。耻~。"]详细解释
kū xiào bù dé
shèng róng
tuì shí cóng róng
xiào yǔ
míng qiāng róng yì duǒ , àn jiàn zuì nán fáng
mă róng
shí shì róng xián
gāo shēng tán xiào
tán hé róng yì
zăi huān zăi xiào
nèi róng yǔ xíng shì
yán xiào bù gǒu
zhēn róng
yōng róng dà yă
xiào zī
róng jiă
qiú róng
níng xiào
huī xiào
zhōu róng
yīn róng rú zài
chāng róng
yìng róng
yán róng
qǐ róng hān shuì
tōu hé qǔ róng
xián bù róng shùn
tóu róng
fēng róng liàng shì
xiào yuè
qiào xiào
quān bì róng jī
mò shāng qiăn xiào
xíng bù gǒu róng
róng cuò lǜ
jūn róng tóu