支持模糊查询,支持通配符和拼音查询, 帮助 。
孤独的愁思。
引宋•陆游 《九月二十五日鸡鸣前起待旦》诗:“断梦不妨寻枕上,孤愁还似客天涯。”宋•杨万里 《明发五峰寺》诗:“孤愁念羣騶,尺泥滑双趼。”
["①幼年死去父亲或父母双亡。如 ~儿。遗~。托~。~寡鳏独(孤儿,寡妇,无妻或丧妻的人,年老无子女的人)。②单独。如 ~单。~独。~立。~僻。~傲。~茕(单独无依然)。~介。~身。~危。~芳自赏。~苦伶仃。~掌难鸣。~云野鹤(喻闲逸逍遥的人)。③古代帝王的自称。如 ~家。~王。④古同“辜”,辜负。"]详细解释
["◎忧虑。如 忧~。~苦。~楚。~烦。~虑。~郁。~闷。~容。~绪。借酒浇~。多~善感。"]详细解释
fán chóu
xīn chóu jiù hàn
yōu shāng chóu mèn
chóu qī
gū fēng jié lì
gū zhăng nán míng
tuō gū
gū péng
cháng chóu
gū tǐng
gū zhōu
chūn chóu
wán chóu
chóu bù
yù gū
gū tú
gū yì
gū lán
gū chú
gū dīng
duō chóu shàn bìng
gū jù
měng gū dīng dì
gū yàn
chóu pán
mă jiàn chóu
yǐ jiǔ jiāo chóu
bàn wăn qīng chóu
gū xíng diào yǐng
gū dān shī qún
rì zuò chóu chéng
dú gū hún
hàn gū zhuāng
gū tún fǔ shǔ
yăng chóu