支持模糊查询,支持通配符和拼音查询, 帮助 。
开拓土宇,扩张领土。
指已开拓的地域。
引《后汉书·傅燮传》:“世宗 拓境,制置四郡,议者以为断 匈奴 右臂。”《南史·王准之传》:“猛 慷慨常慕功名,先是上疏陈安边拓境之策,甚见嘉纳。”唐•杜甫 《遣怀》诗:“拓境功未已, 元和 辞大炉。”《三国演义》第七九回:“蒙恬 拓境而被大刑, 乐毅 破 齐 而遭谗佞。”
引《后汉书·庞参传》:“夫拓境不寧,无益於彊;多田不耕,何救飢敝!”
["①疆界,边界。如 ~界。国~。入~。出~。边~。②地方,区域,处所。如 无人之~。佳~。环~。身临其~。③状况,地步。如 ~况。顺~。逆~。困~。事过~迁。~遇。意~。"]详细解释
["①开辟,扩充。如 ~荒。开~。~展。~落(➊宽广;➋潦倒失意。亦作“落拓”)。②以手推物:“孔子之劲,能~国门之关,而不肯以力闻”。③姓。","◎在刻铸有文字或图像的器物上,涂上墨,蒙上一层纸,捶打后使凹凸分明,显出文字图像来。如 ~印。~本。~片。","◎古同“摭”,拾取。"]详细解释
jiā jìng
shēng tài huán jìng
tīng jué huán jìng
huán jìng băo hù biāo zhǔn
xué wú zhǐ jìng
chǔ jìng
huán jìng dú lǐ xué
huán jìng jīng jì xué
huăng rú mèng jìng
shùn jìng
tà běn
cù jìng
yōu jìng
xiàn jìng
shí jìng
kuò tuò
băo jìng
tuò dì
tuò pū xué
shè huì huán jìng
kăi tuò
qū zhú chū jìng
héng tuò
tuò zhāng
tuò xù
tuò pǔ
dào dé jìng jiè
xì tǒng huán jìng
chéng shì huán jìng
huán jìng fēng xiăn
huán jìng yào sù
huán jìng zī yuán
shí jìng biàn qiān
qīng xū jìng
qū yù huán jìng
jìn wú zhǐ jìng