支持模糊查询,支持通配符和拼音查询, 帮助 。
汉应劭《风俗通·声音·笙》:“《世本》:'随作笙。'长四寸、十二簧、像凤之身,正月之音也。”后因称笙为“凤笙”。
指笙曲。
后因称笙为“凤笙”。
引汉•应劭 《风俗通·声音·笙》:“《世本》:‘ 随 作笙。’长四寸、十二簧、像凤之身,正月之音也。”北魏 郦道元 《水经注·洛水》:“昔 王子晋 好吹凤笙,招延道士与 浮丘 同游 伊 洛 之浦。”唐•韩愈 《谁氏子》诗:“或云欲学吹凤笙,所慕灵妃媲 萧史。”明•何景明 《吕黄门画竹歌》:“龙盘嶰谷山中石,更待 伶伦 截凤笙。”
引宋•张先 《虞美人》词:“凤笙何处高楼月,幽怨凭谁説。”
笙的美称。
引南唐·李煜〈望江南·多少泪〉词:「心事莫将和泪说,凤笙休向泪时吹,肠断更无疑。」
拼音:fèng shēng
释义:笙;笙曲。
["①传说中的百鸟之王(雄的称“凤”;雌的称“凰”)如 ~凰。~雏(幼小的凤;喻英俊少年)。龙肝~髓(喻极难得的珍贵食品)。龙驹~雏(喻有才华的英俊青少年)。雏~清于老~声。②姓。"]详细解释
["◎管乐器名,一般用十三根长短不同的竹管制成,吹奏。如 ~歌。芦~。~管乐( yuè )。"]详细解释
qì lín bēi fèng
luán fèng fēn fēi
fèng lǚ
fèng zhān
fèng zhì
fèng shí
fèng dié
tūn fèng zhī cái
fèng cháo
fèng lóu
míng fèng jì
fèng băo
jì fèng
míng fèng
huàn cháo luán fèng
fèng căi
fèng zǐ
de fèng
fèng jí
míng fèng tiáo
fèng tái qū
xīng fèng
fèng wěi nuò
fèng luó
lǜ máo me fèng
xiáng lín wēi fèng
lăo fèng
lóng pán fèng zhù
fēn chāi pī fèng
chuān huā fèng
chì fèng huáng
chǔ fèng chēng zhēn
guān fèng yī yǔ
fèng chú lín zǐ
miáo luán cì fèng
fèng gé lóng lóu