支持模糊查询,支持通配符和拼音查询, 帮助 。
指言语应对。
英style of conversation;
犹谈论。
引南朝•梁 慧皎 《高僧传·义解三·慧远》:“远 善属文章,辞气清雅,席上谈吐,精义简要。”《南史·贺革传》:“子 徽,美风仪,能谈吐。”元•无名氏 《冻苏秦》第一折:“我着人去请他来共话,听其谈吐,少开茅塞。”
指说话时的措词和态度。
引茅盾 《清明前后》第一幕:“从她的谈吐中就看得出她是一个好胜心颇高而且也颇有决断的人。”
谈话时的态度和措词。
引《南史·卷五二·梁宗室传下·始兴忠武王憺传》:「暎弟晔字通明,美姿容,善谈吐。」《文明小史·第三八回》:「小筼见了钮逢之生得一表非俗,而且声音宏亮,谈吐大方,心中甚喜。」
近辞吐 言谈
【基本解释】[style of conversation] 指言语应对,是人类交流的一种能力表现
["①使东西从口里出来。如 ~痰。吞~。~刚茹柔(吐出硬的,吃下软的;喻欺软怕硬)。②放出,露出。如 高粱~穗。~故纳新。③说出。如 ~话。一~为快。","①内脏里的东西从口里涌出。如 呕~。上~下泻。②把吞没的东西退出来。如 ~还不义之财。"]详细解释
["①说,对话。如 ~天。~心。~论。~话。~判。~吐。恳~。洽~。漫~。~笑风生。②言论,听说的话。如 笑~。无稽之~。传为美~。③姓。"]详细解释
tūn dāo tǔ huǒ
tǔ bǔ chuò xǐ
tǔ bái fèng
qīng tán
tǔ cí wéi jīng
gāo shēng tán xiào
chī sǐ rén bù tǔ gú tou
bù tǔ bù rú
kù mù tǔ lă qiān fó dòng
kōng tán
jiǔ hòu tǔ zhēn yán
tán tiān shuō dì
tán xīn
tǔ bō
hán bāo tǔ è
gāo tán dà lùn
hăi wài qí tán
tán yǒng
tán bǐng
lì tán
tán xuán
tán yán
tán tǔ fēng shēng
jī tán
lăo diào chóng tán
máng tán
xuān tǔ
hóng ní tǔ yǐng
fù kē tán
tǔ huǒ luó yǔ
zōu tán
zuì tǔ xiāng yīn
bù tǔ qì
tán huáng dì
tán yì fēng shēng
dǐ zhăng ér tán