支持模糊查询,支持通配符和拼音查询, 帮助 。
讨好别人以求自己安身。
引《吕氏春秋·似顺》:“夫顺令以取容者,众能之,而况 鐸(尹鐸 )歟?”高诱 注:“容,説(悦)也。”《新唐书·文艺传下·崔元翰》:“﹝ 元翰 ﹞性刚褊,不能取容於时,孤特自恃。”清•洪昇 《长生殿·献饭》:“不料 姚(姚崇 )、 宋(宋璟 )亡后,满朝臣宰一味贪位取容。”
讨好他人以求容身。
引《汉书·卷五十·张释之传》:「以不能取容当世,故终身不仕。」《文选·司马迁·报任少卿书》:「四者无一遂,苟合取容,无所短长之效,可见如此矣。」
拼音:qǔ róng
解释:曲从讨好,取悦于人。
另据《吕氏春秋通诠·审分览·任数》考:“取容,讨好别人以求自己安身。”
["①拿。如 索~。~书。~款。窃~。②选择。如 选~。~材。~景。~道。~样。③采用。如 采~。听~。吸~。可~。~精用弘。④得到,招致。如 获~。~经。~偿。~悦。⑤消去。如 ~消。~缔。"]详细解释
["①包含,盛( chéng )如 ~器。~量( liàng )。~积。~纳。无地自~。②对人度量大。如 ~忍。宽~。③让,允许。如 ~让。不~人说话。④相貌,仪表,景象,状态。如 ~止。~颜。~光。~貌。仪~。军~。市~。阵~。姿~。⑤或许,也许。如 ~或。⑥姓。"]详细解释
jūn róng
róng cháng liăn
nù róng măn miàn
shā jī qǔ luăn
cháo róng
míng qiāng róng yì duǒ , àn jiàn zuì nán fáng
zuì bù róng zhū
shōu róng
zòng róng
yōu róng
jiăo qǔ
qǔ sǐ
wú róng
qiáng qǔ
shòu qǔ
róng băo
róng jū
nèi qǔ
jǐn róng
chāo róng
shú qǔ
qǔ shì
qǔ xìn yú rén
róng bǐng
qǐn róng
róng fù
qǔ rì
shuǐ róng
miàn róng kū găo
yù qǔ gū yǔ
diàn róng bí zi
bù róng zhì fǒu
jìe jìn qǔ jiàn
yī háo mò qǔ
cóng róng yìng duì
qǔ cháng qì duăn